Hệ thống nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản truyền thống:
Thuật ngữ này đề cập đến các hệ thống nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản đã được lưu truyền qua nhiều năm, đồng thời thích ứng với những thay đổi của thời đại và môi trường.
Di sản sống:
Đây là những thứ không chỉ là di sản của quá khứ mà còn là những hoạt động tiếp diễn đến hiện tại và cần được truyền lại một cách bền vững cho các thế hệ tương lai.
Hệ thống toàn diện: Hệ thống này
được đánh giá như một hệ thống toàn diện bao gồm không chỉ nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản, mà còn cả văn hóa, cảnh quan và đa dạng sinh học liên quan.
Sử dụng bền vững:
Điều này không chỉ bao gồm bảo tồn mà còn tận dụng giá trị của nó để góp phần vào sự hồi sinh và hoạt động kinh tế của khu vực.
Mục đích của các hệ thống di sản nông nghiệp quan trọng toàn cầu:
Bảo tồn đa dạng sinh học:
Các hệ thống nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản truyền thống duy trì môi trường sống và phát triển của các sinh vật đa dạng, từ đó góp phần bảo tồn đa dạng sinh học.
Bảo tồn văn hóa:
Mục tiêu là truyền lại kiến thức, kỹ năng, văn hóa và cảnh quan truyền thống của vùng cho các thế hệ tương lai.
Tái sinh khu vực:
Các khu vực được chứng nhận dự kiến sẽ nâng cao giá trị thương hiệu và đóng góp vào sự hồi sinh của nền kinh tế địa phương bằng cách thu hút khách du lịch và mở rộng kênh bán hàng cho các sản phẩm nông nghiệp.
Tại Nhật Bản, những khu vực đầu tiên nhận được chứng nhận này là "Satoyama và Satoumi thuộc Noto" và "Satoyama thuộc Sado, nơi người dân cùng chung sống với cò mào", vào năm 2011.
Sự khác biệt chính giữa Hệ thống Di sản Nông nghiệp Quan trọng Toàn cầu (GIAHS) và Di sản Thế giới là
Di sản Thế giới tập trung vào các tài sản bất động như nhà cửa và di tích lịch sử, và hướng đến việc bảo vệ nghiêm ngặt, trong khi Hệ thống Di sản Nông nghiệp Quan trọng Toàn cầu tập trung vào toàn bộ khu vực nơi nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản được thực hiện, và hướng đến cả bảo tồn và sử dụng bền vững.